Welcome Guest ( Log In | Register )

Profile
Personal Photo
Options
Options
Personal Statement
caoduy doesn't have a personal statement currently.
Personal Info
caoduy
Bảo vệ tổ quốc
46 years old
Male
Location Unknown
Born Sep-3-1971
Interests
Soccer
Other Information
Country: United States
Statistics
Joined: 18-November 08
Profile Views: 11,555*
Last Seen: Private
Local Time: Feb 18 2018, 05:58 AM
13,207 posts (4 per day)
Contact Information
AIM No Information
Yahoo No Information
ICQ No Information
MSN No Information
* Profile views updated each hour

caoduy

Năng Động

***


Topics
Posts
ibProBattle
Recent wiki edits
Arcade
Blog
Shared Photos
Comments
Friends
My Content
15 Feb 2018

Vài suy nghĩ về ông Võ Nguyên Giáp


Vị tướng được những người cộng sản xem là "khai quốc công thần" cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao "giành độc lập" và lý tưởng "cách mạng", tượng đài hữu danh vô thực về một thời "hào hùng" của những người cộng sản đã trở về với cát bụi.

Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác.

Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trán và đau thương mà người Việt Nam đã trải qua.

Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn?

Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam cộng hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không?

Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra.

Ông Giáp, vị "đại tướng quân" trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi "cổ lai hy" và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.

Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy?

Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ "oai hùng" và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây nguyên)

Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia.

Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ- thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh!

Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên... Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với tương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng tâm thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông.

Tác giả Huỳnh Thục Vy
13 Feb 2018

Chính sách ngu dân của CS

và cái giá của dân tộc phải trả



Chúng ta biết, sau 1975 đất nước đói rách tả tơi. Nguyên nhân, nhân dân là lực lượng lao động và sáng tạo cho đất nước bị bức tử. Ngày đó, người ta hô hào “lao động là vinh quang”, ý của họ là lao động chân tay như ngày nay người dân hay bảo nhau dân làm culi là “dân lao động”.

Nếu nói lao động chính là thứ lao động chân tay thì ngay cả con người thời ăn lông ở lỗ cũng đã lao động như thế. Về sau này, thế giới phát triển mạnh là nhờ hàm lượng chất xám trong lao động.

Xã hội loài người phát triển theo thời gian. Ban đầu là từ lao động thô sơ thời nguyên thủy như hái lượm đến lao động có tay nghề và khối óc như ngày hôm nay. Từ thời hái lượm, con người chưa có tổ chức, nhưng đến hôm nay người ta làm việc trong các tổ chức đòi hỏi cao, hoạt động hiệu quả với ban bệ phức tạp hơn. Để đáp ứng cho nhu cầu ngày một cao của xã hội phát triển, điều cần thiết nhất là nguồn nhân lực chất lượng.

Để có nguồn nhân lực chất lượng, trước hết giáo dục phải theo kịp nhu cầu đòi hỏi, thứ nhì sự phân bổ cơ hội tìm việc trong xã hội sao cho công bằng. Nếu đạt 2 yếu tố đó thì đảm bảo điều kiện cần và đủ để xã hội phát triển.

Qua đây chúng ta thấy gì? Điều kiện tiên quyết là chất xám của đất nước. Ngày nay sự học hành dễ dàng thì con nhà nghèo cũng có thể là người giỏi hoặc có tài, nhưng đất nước Việt Nam thời trước thì những người có học, là nguồn chất xám đất nước nằm chủ yếu trong giới có tiền. Rất nhiều người giàu có nhưng lương thiện, nhưng bất hạnh thay, khi CS ập đến họ đã vơ đũa rằng, tất cả giới có tiền đều là kẻ ác, giết không cần xét sử.

Một thực tế đau lòng cho dân tộc, là CS chưa bao giờ coi trọng nguồn chất xám của đất nước. Sau 1945, để dễ bề cai trị, CS ra tay giết địa chủ, họ gọi đó là chiến dịch CCRĐ. Nguồn chất xám đất nước bị diệt sạch, đất nước ngu muội, kinh tế thiếu hẳn chất xám nên chỉ lao động thô sơ kém hiệu quả. Lần thứ nhì họ cũng tiêu diệt chất xám đất nước, đó là đánh tư sản mại bản. Họ cướp lấy cơ sở kinh doanh, tịch thu tài sản người dân và tống cổ họ lên rừng cuốc đất trồng rừng như những người lao động chân tay thực sự. Kết quả, chất xám thời VNCH lớp bị bức tử, lớp tháo chạy ra đại dương.

Sau 1975 đất nước bắt đầu chìm vào đói khổ. Những gì còn lại thời VNCH dần cũng ăn hết. Bắt đầu dân thiếu gạo ăn, thiếu áo mặc, tất cả buôn bán giao thương đều bị cấm. Đến 1986 dân toàn quốc đói khổ phải ăn bo bo, một loại thực phẩm dành cho súc vật được cấp cho dân ăn chống đói. Ơ cao nguyên, miền trung dân ăn khoai mì thay cơm hoặc độn cơm. Nếu không thay đổi, dân bới rác tìm đồ ăn như Venezuela hiện nay là khó tránh khỏi.

Như vậy, với hành động tiêu diệt chất xám đất nước cùng với việc áp mô hình kinh tế tập trung đã đưa đất nước thời kỳ 1975 -1986 đói nhăn răng. Vậy câu hỏi đặt ra là, năm 1945-1975 cũng với mô hình kinh tế đó, CS lấy đâu ra của cải mà cấp cho 21 năm chiến tranh Miền Nam? Miền Bắc dù không có chiến tranh cũng sản xuất không đủ ăn thì ông Hồ Chí Minh lấy gì để “tất cả cho tiền tuyến”?

Với mô hình kinh tế y chang nhau, cách tiêu diệt chất chất xám như nhau, vì sao lúc không chiến tranh đói, vậy mà lúc chiến tranh đủ ăn và đủ nuôi chiến tranh? Hoang đường! Tôi tin chắc CS từ 1945- 1986 luôn trong thế ngặt. Mà trong thế ngặt thì chắc chắn CS sẽ gật đầu tất cả những gì kẻ viện trợ đưa ra. Súng Tàu, lương khô Tàu không tự nhiên mà có, nó phải kèm điều kiện, mà những điều kiện của Tàu đưa ra luôn thủ con dao găm dưới tay áo.

Tàu cần gì ở Việt Nam? Hãy nhìn lịch sử ắt rõ, đó là đất đai và chủ quyền của nó trên lãnh thổ Việt Nam. Từ 1945 đến nay, chỉ có CS mới giao đất cho “CS anh em giữ dùm” chứ VNCH thì luôn tử chiến. Và như ta biết, biển mất, biên giới mất, đảo mất trong những năm gần đây không bằng chiến tranh mà chỉ bằng một cái “tằng hắng” của “người anh em” của ĐCS VN. Tất cả đều là những cái giá từ thời trước giờ phải trả. Có điều, không biết đất nước này còn phải trả bao nhiêu nữa mới hết nợ? E phải trả đến mảnh đất cuối cùng.

Đỗ Ngà
5 Feb 2018

ᒪớn lên mới biết, sự lợi hại của dấu Phẩy


5 Feb 2018

Nỗi buồn nô lệ


Việt Nam rồi sẽ ra sao? Đó không những chỉ là câu hỏi mà còn là nỗi trăn trở của mỗi một con dân Việt, bất luận còn đang ở trong nước hay đã sống nơi hải ngoại.

Người trong nước thì lo âu đau đáu hằng ngày cho cuộc sống hiện tại đầy dẫy khó khăn với bao bất trắc đang rình rập, thấp thỏm lo âu cho một tương lai không biết sẽ về đâu, lo toan vất vả cho con cái được học hành dẫu chảng biết học để làm gì khi CƠ CHẾ và xã hội tràn ngập muôn điều nghịch lý.

Một cuộc sống mà lúc nào người dân cũng nơm nớp sợ hãi về mọi mặt, sợ côn an, sợ cán bộ, sợ cướp bóc, sợ tai nạn giao thông và nhất là sợ những thứ kẻ thù vô hình, không bom không đạn nhưng có sức tiêu diệt rộng khắp, thứ kẻ thù đó là CHẤT ĐỘC HẠI được xâm nhập từ Trung cộng một cách có hệ thống nhằm thực hiện mưu lược giết hại dần mòn dân tộc này.
 
Người hải ngoại thì tuy có đời sống ổn định về vật chất và tương lai nhưng về mặt tinh thần thì vẫn luôn vấn vương, đau đáu ái ngại về một Quê Hương đã bỏ lại sau lưng, nơi đó có những người thân, anh em, bè bạn đang quằn quại trong một nhà tù vĩ đại mà tròng ách nô lệ không biết sẽ ập đến bất cứ lúc nào.
 
Làm sao người dân Việt có được mùa xuân an vui khi lũ người độc tài toàn trị vẫn còn đó?. Làm sao đất nước được thanh bình và phát triển khi tham vọng Tàu cộng vẫn luôn chực chờ cướp bóc và thôn tính?

Biển đảo đã mất dần, đất đai ngày càng bị teo lại dưới sự chiếm đoạt gian manh và hung hãn, dân oan mất đất mất nhà ngày càng đông lên, cuộc sống ngày càng khó khăn hơn với bao nợ nần vay mượn nước ngoài để hầu hết lọt vào túi quan mà người dân phải gánh trả.
 
Dưới một thể chế đầy mụ mị và hoang tưởng, đảng đã lì lợm nhét cho dân những chiếc bánh vẽ ăn hoài không hết và nếu nói theo ông Nguyễn Bá Thanh ở Quảng Nam - Đà Nẵng thì sợi dây kinh nghiệm nó quá dài mà rút hoài không hết.

Hơn 70 năm cho miền Bắc thử nghiệm XHCN, 43 năm cho miền Nam và cả nước thi đua "Xuống Hố Cả Nút", một thứ thiên đường không bao giờ đến như lời khẳng định của ông đảng trưởng ĐCSVN, thế nhưng ông ta vẫn luôn khẳng định lập trường là Việt Nam phải kiên định tiến vào con đường đầy hố thẳm ấy!. Đó là những chủ trương vô cùng tối tăm sai lệch mà bất cứ một người bình thường nào cũng có thể nhìn thấy nhưng đảng CSVN cố tình không quan tâm cho đất nước, cho dân tộc và cho tương lai thế hệ. Cái mà họ quan tâm chỉ là sự tồn tại của đảng để được quyền tiền và được CAI TRỊ.
 
Có một điều rất đơn giản mà dân ta chưa làm được là nhân ngày lễ, ngày Tết, nhân dịp đám đông xuống đường rồi đồng lòng cùng nhau hô to khẩu hiệu: "Đả đảo đảng cộng sản làm trì trệ đất nước", toàn dân khắp nơi nêu ý chí: "Đảng cộng sản phải rút lui" cho VN được Độc lập, Tự do và Dân chủ. Để giải quyết vấn nạn của đất nước hôm nay, người dân Việt chỉ cần hành động như vậy là cần thiết, mọi việc sẽ được chấn chỉnh sau đó bởi VN không hề thiếu nhân tài cùng những hệ thống tổ chức chính quyền hợp lý và khả tín.
 
Mùa xuân ơi, đất nước ơi, đã bao năm trong lầm than khốn khó, tủi buồn cho một quốc gia tụt hậu, đạo lý tan vỡ gần như toàn diện trước sự độc đoán của độc đảng gian tham cùng mụ mị...cố tình phá nát hủy hoại đất nước và dân tộc. Nàng Xuân đã không còn sức sống, rảo bước liêu xiêu trong ánh chiều vàng võ thê lương cùng bóng đêm dầy đặc. Những vần thơ sau đây đã nói lên điều ấy.

Nỗi Buồn Nô Lệ

Đếm những bước thầm nơi cố quốc
Nghe tiếng Quê Hương khóc nghẹn ngào
Ôi còn đâu dải bờ gấm vóc
Dày xéo trong tôi nỗi hận đau.

Về đâu non nước, hồn Tổ Quốc?
Ôi dải tang thương thẫm một màu
Trường sơn nức nở lời tử sĩ
Chín suối hận căm chuỗi niềm đau.

Bóng mẹ chập chờn trên Ải Bắc
Dáng cha ẩn hiện đỉnh Ba Vì
Sông Đuống ngậm ngùi khô dòng lệ
Khối lệ sầu đau đẫm Sông Hồng.

Hương Giang lặng lẻ con nước đục
Rác dạt về đây tận Ba Đình
Hực mùi tanh tửi xông hơi máu
Huế còn đâu thuở vạt áo xinh.

Thương xót Đồng Nai bùn Bô-Xít
Mang màu máu đỏ tưới Sài Gòn
Đem khối dân đen ngâm chất độc
Quê tôi Tây Tạng phố Bò-Tèn. (1)

Cửu Long nức nở dòng xưa cũ
Kẻ tham ngăn đập ở thượng nguồn
Thuốc chín con Rồng dang dẫy chết
Tan đàn hoảng khóc tiếng chim muôn.

Đêm nghe tiếng nấc từ trăng trĩu
Âm vang não nuột giọng thở dài
Liệt sĩ tiền nhân hồn chưa thác
Bởi vòng oan nghiệt phủ tương lai.

Lầm lủi đường hoang, bước không nhà
Giang sơn gầy dựng của ông cha
Nay đám phản thần đem dâng bán
Lại ngàn năm lệ tủi sơn hà.

*

Tiếng hú của bầy quỉ dữ

Bầy quỉ dữ tung cao tiếng hát
Át tiếng than át cả điệu buồn
Nhìn hoang vu, đôi mắt lệ sầu tuôn
Nước vẫn đục...lạc nguồn xa mãi.

Bên góc phố, tôi gặp người em gái
Lời buồn tênh, nghe tê tái cuộc đời
Em đứng đây để chờ đợi khách chơi
Nuôi đàn em dại...em ơi đứt ruột

Sớm ghé rừng hoang anh cầm cây cuốc
Những nhát sâu như cuốc chính đời mình
Xới đất khô tìm chữ nhục, chữ vinh
Đất cằn cỗi, đầy lệ tình đất mẹ.

Đêm hoang lạnh, xa nghe tiếng ré
Đàn trẻ thơ mất mẹ thét gào
Bóng đêm đen phủ dầy đặc nỗi đau
Đầy hoảng sợ tương lai nào cuộc sống?

Rừng âm u gió gào bão lộng
Ôi nước non, nòi giống còn không?
Quê hương ơi tan nát cả lòng
Bầy quỉ dữ cuồng ngông đốn mạt

Say vũ điệu chúng cất cao tiếng hát
Trên xác em thơ, xác của mẹ già
Trong màn đêm giọng lanh lảnh của bầy ma
Nghe rờn rợn... khối sơn hà tan vỡ.

*


Dáng ai trong chiều xuân

Tôi có người quen ở phương xa
Thường ra biển Thái ngóng quê nhà
Có khi u uẩn dòng ngấn lệ
Dáng anh buồn lắm, lúc chiều tà.

Mấy mùa xuân nhớ, xuân viễn xứ
Thầm đếm cô đơn nhuốm muộn phiền
Đêm Ba Mươi Tết, trà độc ẩm
Mơ về xuân cũ, xuân đoàn viên.

Xuân chốn tha phương không mai nở
Đầu năm nhạt nhẽo những gói quà
Trầm ngâm lạc giữa xuân tiết lạnh
Lòng anh cô đọng bao xuân qua.

Ngày rời đất mẹ, anh trẻ lắm
Vóc dáng thư sinh, nhựa sống đầy
Cuộc sống xứ người danh thành đạt
Đau đáu quê xưa, đời lất lây…

Xuân nay, lại cũng nhớ xuân xa
Tâm tư gởi trọn đến quê nhà
Dáng ai thểu não chiều xuân vắng
Người trai trẻ ấy, giờ đã già!.

*

Xuân ơi đừng đến nữa

Gởi ai tà áo Tết nhạt màu
Nhắn người phương ấy chuỗi niềm đau
Xuân nơi cố quận
Xuân buồn lắm
Trĩu nặng gánh đời nét hư hao.

Gởi người khách lạ chốn tha phương
Trông về đất mẹ Xuân cố hương
Vẫn biết là đau Xuân viễn xứ
Cứ vui hương cũ xuân tình thương.

Khách hỡi cứ mơ Xuân đường tơ
Để khỏi nhìn Xuân dáng vật vờ
Để không trông cảnh đời ngang trái...
Tưởng như đất mẹ Xuân còn thơ.

Phố dẫu hoa đăng điện sáng chưng
Nhưng nàng xuân rảo bước ngập ngừng
Nẻo xuân đâu hỡi?
Đường mờ lối
Đau những mảnh đời mắt lệ rưng.

Xuân ở nơi đây thiếu đóa mai
Hòa trong Xuân nặng tiếng thở dài
Mùa Xuân đất nước xa vời lắm
Đường Xuân mờ bóng dấu tương lai.

Hối hã chiều về đêm Ba Mươi
Tất tã mắt ai vắng nụ cười
Sài Gòn hụt hẩng buồn vô vọng
Xin đừng đến nữa mùa Xuân ơi.

*

Xuân ngậm ngùi

Tôi trở về đây, lòng đất mẹ
Đi giữa quê hương đếm ngậm ngùi
Cá chậu chim lồng khung sắt đỏ
Tăm tối quen dần hóa mù đui...

Mây xám hững hờ che phủ quốc
Xuân về ảm đạm một màu tang
Nước non trôi nổi đường xa mãi
Nẻo đến tương lai dặm bước ngàn.

Nhìn em, nhìn chị... Đời tất bật
Lũ đã cuốn trôi những hẹn hò
Như bóng ma trơi , hồn vất vưỡng
Bến xuân lỡ mãi những chuyến đò.

Ơi xuân cố quốc, xuân não nuột
Chiều trông biển đảo muối xát lòng
Tám mươi năm đảng, đời hóa dại
Mất thật rồi ư ? Giống Lạc Hồng !.

*

Xuân hờ

Xuân qua xuân đến xuân hờ hững
Rảo gót nàng xuân bước ngập ngừng
Lác đác rừng hoang mai nghẹn nở
Héo hon khắc khoải nỗi mong chờ.

Ðượm chiếc áo xuân màu cúc tím
Thương nhớ xuân xưa biệt phương trời
Xuân hỡi bao giờ xuân trở lại ?
Cho áo em xinh dáng lã lơi...

Phố thị xuân buồn lên màu mắt
Chìm trong mù mịt bụi đỏ ngầu
Cố víu hương xuân ươm hy vọng
Ưu tư chồng chất nỗi lo âu.

Chừng nào quê mẹ không còn giặc
Dân tôi hớn hở đón xuân về
Hà nội Sài gòn vươn sức sống
Ðón xuân đất mẹ vẹn tình quê.

*

Mơ xuân về đất mẹ

Chiều quê trầm lặng thoảng hương xuân
Dòng trôi êm ả lối về nguồn
Bên sông gió nhẹ hôn cành trúc
Đồng lúa đơm bông ngát hương huyền.

Nhà ai cô gái ngồi hong tóc
Tường Vi mơn mởn nụ sắc hồng
Cô láng giềng ơi, nên thơ lắm
Cứ như vậy nhé, chớ lấy chồng.

Hoàng hôn lưu luyến xuân nhân thế
Cố phủ nhân gian dãi ấm nồng
Tôi người lữ thứ trong chiều vắng
Nguyện ước xuân mơ thỏa tơ lòng.

Nẻo đến thanh bình đường vạn dặm
Nàng xuân xa tít lạc bước ngàn
Giá mà quê mẹ không còn đảng
Thì xuân thắm đượm dãi mộng vàng...

Lưu luyến hương xuân, thương quê lắm
Vươn vai tranh đấu góp sức mình
Mai ngày đất mẹ không còn giặc
Xuân yêu Tổ Quốc vẹn nghĩa tình.

*

Lời Mẹ dạy

Có những lúc biển hiền hòa phẳng lặng
Nhưng đáy sâu chứa triệu đợt sóng ngầm
Đàn con hỡi, hãy nhớ lời mẹ dặn
Con sinh ra, há để bị giam cầm?.

Trong khốn khó?
Đừng bao giờ nản chí
Chí không nung thì ý chí sẽ mòn
Ngọc bất trác?
Thì ngọc kia nào quí
Mất niềm tin?
Thì cuộc sống không còn.

Dẫu chế độ hôm nay nhiều bạo lực
Nhưng ngày mai cục diện sẽ đổi thay
Nếu tất cả cùng chung lòng quyết sức
Cùng đứng lên đạp đổ chế độ này.

Con đừng tưởng hung tàn là sức mạnh
Đấy chỉ là hạ sách, kẻ thất thời
Như con tạo, mùa đông trong giá lạnh
Rồi xuân sang, xuân sưởi ấm cho đời.

Lũ cộng đảng?
Hạ nhân phi chính nghĩa
Sẽ không tồn tại mãi với thời gian
Khi đảng phái, mục tiêu đầy phi nghĩa
Thì dĩ nhiên sẽ phải có ngày tàn.

Trong vạn vật, có chi là vĩnh viễn?
Sự đổi thay, chuyển biến...lẽ bình thường
Hãy là sóng, triệu sóng ngầm của biển
Sóng cuốn trôi cả bè lũ bạo cường.

Hãy nhớ lấy khuôn vàng, câu khuyên bảo
Đừng nhụt tâm
Nuôi dòng máu kiên cường
Không là người, nếu ta mất quê hương
Dân tộc giương chí khí...đó là đường tất thắng.

Nhớ ghi khắc mấy lời Mẹ dặn.

Nguyên Thạch


Chú thích: (*) Một thành phố của Lào đã bị Tàu cộng thống trị.


Share
Bài đọc thêm

Hoàng Phủ Ngọc Tường: Từ thước phim...
Xuân thống khổ, tết muốn chết

Labels: baimoi | 2/13/2018 84 Comments
<< Newer Post Older Post >>
Bình Luận
Formosa bức tử biển Đông như thế nào?
Hồn lá không lìa rừng
Tản mạn quanh CÂU ĐỐI TẾT năm Con Chó (Mậu Tuất 2018)
Articles in English
Attorney Vo An Don was disbarred from Phu Yen Bar Association
Three human rights defenders arrested after meeting the EU Delegation in Hanoi
Cambodia, Burma and Vietnam Must End Impunity for Attacks Against Journalists
Thời Sự
Nhạc sĩ Việt Khang đã đến bến bờ Tự Do
Nguyễn Xuân Phúc và cái Tổ cò lắng nghe
Hoa Kỳ yêu cầu CSVN trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Hoàng Đức Bình, Nguyễn Nam Phong và các tù nhân lương tâm khác
Blogger Hồ Hải bị tuyên 4 năm tù giam
3 thành viên Phong trào Chấn Hưng Nước Việt bị kết án tù nặng
Khi quân trộm cướp cộng sản diễn trò dạy đạo đức
Video
Giấc mơ của Mẹ
Là những điều bé nhỏ
Phu nhân Tổng thống Melania Trump và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Facebook
Google Search

Email liên lạc
lienlacdanlambao@gmail.com
Bài được quan tâm

Sự tồn tại khó hiểu của trang mạng "Chân Dung Quyền Lực"
Chuyện lạ có thật
Nhạc sĩ Việt Khang đã đến bến bờ Tự Do
Chuẩn bị “hậu sự”
Lời sám "hối" hay lời dối trá?
Tản mạn quanh CÂU ĐỐI TẾT năm Con Chó (Mậu Tuất 2018)
Cái Tết khốn nạn nhất trên Thiên đường Xã nghĩa
Trò hề cộng sản: cách chức quan tham đã về hưu
Tôi không có ý định nói về "sáng chế" tiếng Việt của ông Bùi Hiền
Nhiệt liệt hoan nghênh việc xây nghĩa trang 1400 tỷ để chôn cán bộ cao cấp



5 Feb 2018

Xuân thống khổ, tết muốn chết


Xuân thống khổ, tết muốn chết
Tựa đề bài viết này là câu than thở của một Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa.

Anh là một người lính thuộc đơn vị Biệt Động Quân, gặp anh vào một buổi chiều nắng nhạt khi ngồi chờ lên xe về nhà, anh đang ngồi trên xe lăn bán những tờ vé số còn sót lại sau một ngày giang nắng, thân hình gày gò đen thui vì ở trần không mặc áo, 2 chân anh cụt gần tới háng chỉ mặc độc mỗi chiếc quần đùi ngắn.

Gặp anh tôi lên tiếng hỏi thăm ngay:

- Hình như trước đây anh là lính chế độ VNCH hả?

Được dịp như mở cờ anh nói một hơi.

- Đúng vậy trước đây tôi là quân nhân thuộc tiểu đoàn 62 Biệt Động Quân Biên Phòng trấn thủ tại căn cứ Lệ Khánh. Khi Tân Cảnh, Dakto, Charlie lần lượt thất thủ. Trại Lệ Khánh là tiền đồn cuối cùng ngăn bước tiến quân của CS vào thành phố Kontum, vì thế chúng quyết tâm dồn toàn bộ lực lượng tiến chiếm cho bằng được trại Lệ Khánh do tiểu đoàn 62 BĐQ biên phòng trấn giữ.

Anh thao thao bất tuyệt khi gặp chiến hữu như chưa bao giờ từng được tâm sự và kể lể. Trong vòng 1 tuần lễ ròng rã chúng pháo vào tiền đồn này hàng nghìn quả cối 82 ly và hoả tiễn 122 ly. Đến ngày 07/05/1972 chúng tăng cường pháo kích vào trại này từ 8g tối đến giữa khuya thì ào ạt xung phong tấn công vào phía đông của căn cứ.

Các chiến sỹ BĐQ đã anh dũng giữ vững phòng tuyến đầy lui nhiều cuộc tấn công của địch, khoảng tờ mờ sáng chúng phải rút đi để lại trận địa gần 300 tên, xác nằm ngổn ngang chung quanh tuyến phòng thủ.

Sau 1 tiếng đồng hồ điều chỉnh và bổ sung lại quân số CS đã dùng 20 chiến xa T54 mở đường kèm theo bộ đội tùng thiết của chúng. Anh em trong căn cứ đã mệt mỏi rã rời nhưng khi nhìn thấy cái chết trước mắt nên mọi người căng mắt ra chờ đợi chiến xa địch lù lù tiến vào, các cây M72 được giương nòng vừa tầm và nhờ yểm trợ pháo binh của đơn vị bạn giúp đỡ 5 xe chiến xa địch bị bắn cháy quân CS lại phải rút lui đợt 2.

Sau 20 ngày thì căn cứ tan hoang chỉ còn lại một bãi chiến trường đầy khói súng và mùi tử khí. Các chiến sỹ BĐQ di chuyển dưới gia thông hào để phòng thủ, tất cả ngày đêm đều trực chiến dưới những gia thông hào ấy. Kho đạn bị trúng pháo kích bốc cháy và nổ dữ dội, trung tâm hành quân bị xập, máy truyền tin cái còn cái nát.

Tử thần réo gọi các chiến sỹ BĐQ từng giây từng phút vì đạn pháo địch không lúc nào ngưng, máy bay Mỹ chỉ kịp bốc cố vấn Mỹ ra khỏi căn cứ sau đó việc yểm trợ và tải thương hầu như tê liệt mạng ai nấy lo, nếu có gia đình bên cạnh thì gia đình tự lo tải thương cho chồng con.

Tình hình đã hết thuốc chữa nên bộ tư lệnh quân đoàn 2 cho lệnh tiểu đoàn tự xử lý nội bộ rút hay tử thủ. Tiểu đoàn lớp chết lớp bị thương nên đành cho lệnh rút khỏi căn cứ cùng với gia đình vợ con.

Tối đến phá hàng rào bằng C4 lấy từ 2 quả mìn Claymor âm thầm rút ra 2 cánh, một cánh theo tiểu đoàn trưởng, một cánh theo tiểu đoàn phó. Sau khi rút ra ngoài căn cứ thì xe tăng và bộ binh địch reo hò tường là đã chiếm được căn cứ an toàn, bất ngờ phi cơ xuất hiện trút từng loạt bom xuống trên đầu chúng khiến chúng bật ra khỏi hàng rào tiện thể đuổi theo anh em BĐQ đang rút lui khiến một số anh em lại bị thương.

Đạn cối của địch bắn đuổi theo anh em và gia đình làm chết và tiếp tục bị thương nhiều, ráng lê lết về gần tới sông Pơ Kô bên kia là quân bạn, anh bị thương nặng ở chân vì mảnh pháo cắt đứt gần lìa một chân và chân kia giập nát. Đơn vị bạn tải thương chở thẳng ra tổng y viện Duy Tân cấp cứu và anh trở thành kẻ không có chân đứng trong xã hội cho tới giờ.

Tôi hỏi anh thế anh đã nộp hồ sơ cho hội nào để xin hỗ trợ chưa, anh nhìn tôi buồn buồn nói có một ông Việt Kiều về lấy hồ sơ chụp hình nói là sẽ giúp gởi cho các hội bên kia cho tới giờ cũng không thấy tăm hơi đâu, tôi nghĩ anh đã bị người đó lợi dụng hồ sơ hình ảnh anh để trục lợi thôi vì tình trạng này thường xuyên sảy ra.

Tôi hỏi anh có đăng ký bên DCCT chưa tôi giúp anh nộp hồ sơ. Anh nói anh có đăng ký và đi 1 lần rồi. Tôi hỏi tết này Anh ăn tết ở đâu có gì ăn tết chưa? Khuôn mặt anh buồn buồn trả lời: "Tết nhất gì hả Anh kiếm xó nào nằm nghỉ ngơi mấy ngày tết còn chút tiền nào kiếm gì bỏ bụng sống qua ngày chứ chán lắm sống nay đã 43 cái xuân thống khổ cứ tới tết là muốn chết quách cho rồi", vợ con anh đã nằm lại bên kia bờ sông Pơ Kô vì trúng đạn pháo khi di tản đơn vị. Tôi nói DCCT có kiếm chỗ cho những TPB như anh trú tạm sao không về đó ở đỡ, "Anh nói sống đâu quen đó anh ơi, tôi quen ở đây rồi".

Móc túi còn chút tiền tôi dúi vào tay anh thì xe đón tôi chỉ kịp chào tạm biệt anh và leo lên xe về không kịp hỏi chi tiết về anh, cả tên anh là gì nữa vì anh cứ mải thao thao kể chuyện đơn vị.

Ngồi trên xe mà lòng buồn rười rượi cứ miên man nghĩ đến hoàn cảnh anh, một TPB tứ cố vô thân vì bảo vệ Tổ Quốc mà bỏ lại một phần thân thể, đáng lẽ ra nếu còn VNCH thì không cần phải lang thang nay đây mai đó kiếm sống, thân tàn ma dại như hiện tại. Nghe câu than thở của anh lòng tôi như bị xé nát ra trăm mảnh đau xót cho một kiếp người hùng ngã ngựa.

Ngày 13/02/2018

Cánh Dù lộng gió
Last Visitors


23 Feb 2012 - 6:50
Guest


20 Feb 2012 - 20:14


19 Feb 2012 - 2:45


29 Jan 2012 - 11:29


28 Jan 2012 - 10:39

Comments
Other users have left no comments for caoduy.

Friends
There are no friends to display.
Lo-Fi Version Time is now: 18th February 2018 - 09:58 AM