Welcome Guest ( Log In | Register )

Profile
Personal Photo
Options
Options
Personal Statement
AnAn doesn't have a personal statement currently.
Personal Info
AnAn
Bảo vệ Tổ Quốc
Age Unknown
Gender Not Set
Location Unknown
Birthday Unknown
Interests
No Information
Other Information
Country: Germany
Statistics
Joined: 12-November 08
Profile Views: 7,320*
Last Seen: Private
Local Time: Nov 22 2017, 12:56 AM
5,816 posts (2 per day)
Contact Information
AIM No Information
Yahoo No Information
ICQ No Information
MSN No Information
* Profile views updated each hour

AnAn

Năng Động

***


Topics
Posts
ibProBattle
Recent wiki edits
Arcade
Blog
Shared Photos
Comments
Friends
My Content
2 Nov 2017

Chuyện chữ nghĩa: “kiều”


“Kiều” đây không phải nàng Thúy Kiều của Nguyễn Du, mà là chữ “kiều” trong “Việt kiều”. Chữ “kiều” này:

– Khi là động từ, nó có nghĩa là “ăn nhờ ở đậu”. Vd: “kiều cư” là ở nhờ nơi đất khách, ở đậu chốn không thuộc về gốc gác mình;

– Khi là danh từ, nó chỉ người phải sống nhờ ở làng nước khác. Vd: “Hoa kiều” là từ dùng để chỉ người có quốc tịch Tàu sống ở nước ngoài[1];

– Khi là phó từ, nó có nghĩa là tạm thời. Vd: “kiều trí” là mượn tên đất này để tạm đặt cho đất khác[2].

Dù thuộc từ loại nào thì chữ “kiều” cũng có nghĩa là sự tạm bợ, trôi nổi bềnh bồng.

Trở lại với “Việt kiều”, lâu nay ta vẫn dùng từ này để gọi chung những người Việt Nam sống ngoài đất nước. Cách gọi này là hàm hồ và có nhiều bất cập.

“Việt kiều” là ai? Hiểu cho đúng nghĩa thì đó là những người có quốc tịch Việt Nam nhưng sống ở nước khác.

Từ xưa, đã có người Việt di cư ra hải ngoại, nhưng đó chỉ là hiện tượng rời rạc, lác đác, không đủ để hình thành được những cộng đồng người Việt ở nước ngoài[3]. Phải đợi đến sau cơn quốc biến 30-4-1975, làn sóng người Việt di tản mới ồ ạt và hình thành những cộng đồng lớn ở các nước. Và sau này, khi những di dân đó thành đạt ở xứ người thì họ được chính quyền Việt Nam gọi là “Việt kiều” với ý nịnh bợ tâng bốc. Nhưng chữ “Việt kiều” này là do người trong nước đặt ra để gọi vậy thôi, hiếm có người Việt ở nước ngoài nào tự xưng như vậy; nếu có, cũng chỉ là theo nghĩa tự trào, lấy châm biếm làm chính. Ở các nước mà cộng đồng người Việt đến sinh sống, người ta cũng không gọi họ Việt kiều, mà gọi là những người “tị nạn” (refugee) hoặc “thuyền nhân” (boat people). Khi những người tị nạn đó đã có thẻ thường trú nhân hoặc nhập quốc tịch nước khác thì họ không còn là công dân Việt Nam nữa. Từ nay, với quốc tịch khác, họ có những quyền lợi và nghĩa vụ với tổ quốc mới mình đã chọn, những ràng buộc cũ với Việt Nam được cắt đứt. Họ thành những công dân Anh, Mỹ, Pháp, Đức… Chẳng có duyên cớ gì để gọi họ là “Việt kiều” nữa, mà phải gọi là người Anh/ Mỹ/ Pháp/Đức… gốc Việt.

Từ chỗ sai lầm hoặc cố tình ngộ nhận này còn đẻ ra lắm danh từ lạ lùng và vô duyên, như gọi người gốc Việt đang ở Pháp thành “Pháp kiều”, hay là người gốc Việt ở Thụy Sĩ thành “Thụy kiều”[4].

Từ chỗ nhìn nhận từ “Việt kiều” để chỉ những người thành công, có sản nghiệp ở nước ngoài, tâng bốc nâng niu họ lên thành “khúc ruột ngàn dặm” đó đã dẫn đến những trái khoáy là những “Việt kiều” đích thực, theo đúng nghĩa ngụ cư của chữ “kiều” thì lại bị bỏ bê, không ai ngó ngàng. Việt kiều đích thực là ai? Là những người Việt đang sống chui lủi, tạm bợ, không giấy tờ tùy thân, là những công nhân xuất khẩu lao động, những du học sinh đang tu nghiệp ở nước ngoài. Trong khi người ta trải thảm đỏ mời gọi những nhà đầu tư gốc Việt mang vốn từ nước ngoài về xây dựng đất nước thì một bộ phận lớn “Việt kiều” thực thụ đã bị lãng quên, và cả khinh thị nữa. Vậy đó: “Việt kiều” đáng lẽ ra là một bộ phận mà đất nước phải cưu mang lại được hiểu trớ ra là những người gốc Việt có của ăn của để, với hàm ý nhắc nhở họ phải cưu mang đất nước cũ.

Tóm lại, từ “Việt kiều” là một sự ngụy tạo, đánh tráo, biến dân xứ người thành dân nước mình của nhà nước Việt Nam. Chính quyền này không phải thiếu sáng suốt đến độ không nhận ra một sự thật hiển nhiên là có những người Việt Nam không mang (và cũng không hề muốn phải mang) quốc tịch Việt Nam, nhưng người ta vẫn muốn bấu víu vào gốc gác đồng hương cũ để khuyến dụ, chài mồi ngoại tệ.

Hãy dùng chữ cho đúng, từ “Việt kiều” là dùng để gọi những người có quốc tịch Việt Nam đang sống ở nước ngoài, còn với người đã là thường trú nhân hoặc có quốc tịch khác thì là “người gốc Việt” hoặc “người Việt hải ngoại”. Vậy đi, để khỏi gây ngộ nhận cho những thế hệ sau!

[1] “Hoa kiều” là từ để gọi những người Tàu sống ở nước ngoài. Ở miền Nam trước đây, ta thường gọi bọn Tàu ngụ cư là Hoa kiều nhưng kể từ sau năm 1958, khi dân Tàu đều phải nhập Việt tịch thì ở Việt Nam không có “Hoa kiều” nữa. Dân Tàu phân biệt rạch ròi lắm: chỉ thế hệ di dân đầu tiên, là người còn mang quốc tịch Đài Loan đang sinh sống ở nước ngoài thì mới gọi “Hoa kiều”, còn một khi đã mang quốc tịch khác thì gọi là “hải ngoại Hoa nhân” (người Tàu ở nước ngoài), và con cháu những Hoa kiều, Hoa nhân đó, là thế hệ được sinh ra ở ngoài cố quốc thì gọi là “Hoa duệ”, tức hậu duệ của người Tàu. Cả đến từ “Hoa duệ” này cũng hạn chế, chỉ dùng để gọi đến thế hệ thứ 5 mà thôi, qua thế hệ thứ 6 trở về sau thì những người này không dính dáng gì đến gốc cũ nữa. Điều này khác với người Việt, gốc Việt cứ được tính đếm dài dài, con cháu mấy chục đời sau, xa quê gốc thăm thẳm chiều trôi rồi, nhưng vẫn cứ bị nhận họ hàng he he bố láo!

[2] Nguyên thời xưa bên Tàu nhiều loạn lạc, nhiều quận huyện do đó tiêu vong, dân cư xứ này phải dời qua xứ khác và mượn tên cố quận để gọi tên cho vùng đất mới. Như thời Nam Bắc triều, ở Sơn Đông có Duyện Châu, vì loạn lạc nên dân ở đó phải chạy qua Quảng Lăng thuộc Giang Tô để trú ngụ và gọi đất mới đó thành tên Nam Duyện Châu. Ở miền Nam Việt Nam, trong cuộc di cư của đồng bào ngoài Bắc vào Nam năm 1954 cũng có những địa danh được “di cư” theo như vậy. Từ chỗ mang theo tên cũ để đặt cho đất mới này mà có thêm chữ “kiều quận”, “kiều châu”, “kiều huyện”.

[3] Trường hợp con cháu nhà Lý trước hiểm họa bị Trần tru diệt, rồi sau đó đến phiên con cháu Trần phải đối diện với tai họa bị Hồ trảm thảo trừ căn nên đã phải đào thoát sang tận Nhật Bản, Triều Tiên… là những cuộc di tản quy mô nhưng cũng chỉ hạn chế trong dòng tộc, số lượng vài trăm người, không đủ hình thành một cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

[4] May là chưa có “Mông kiều”, “Cu kiều”.


FB Vinhhuy Le
9 Oct 2017

Haven Shepherd Cô bé gốc Việt vượt nghịch cảnh

để trở thành Paralympic



Bố mẹ ôm bom tự sát khiến con tật nguyền, cô bé gốc Việt vượt nghịch cảnh trở thành hy vọng Paralympic của Mỹ

Là đứa con ngoài giá thú của một mối quan hệ không được chấp nhận, bố mẹ cô bé đã quá đau khổ, cùng quẫn nên ôm luôn con nhỏ tự nổ bom tự sát.

Haven Shepherd, tên tiếng Việt là Do Thi Phuong, sinh ra trong một gia đình bất hạnh tại Việt Nam. Haven là kết quả từ mối tình vụng trộm của bố mẹ em. Vì không thể tìm được sự giải thoát và vấp phải nhiều chỉ trích, ngăn cấm từ gia đình, bố mẹ ruột của Haven đã vô cùng đau khổ, tuyệt vọng và rồi họ quyết đình cùng nhau quyên sinh.


Cặp tình nhân quẫn trí lúc bấy giờ ôm đứa con gái chỉ mới được 1 tuổi và quấn chất nổ tự chế lên người, định bụng rằng cả nhà 3 người sẽ nhanh chóng được hạnh phúc cùng nhau nơi chín suối.


Thế nhưng, cuộc đời nghiệt ngã cũng không làm cho họ được toại nguyện. Kết quả là cô bé bất hạnh Haven tuy có thể giữ được mạng sống nhưng đã mất đi cả bố mẹ và đôi chân của mình. Chỉ mới có tí tuổi đầu, Haven đã phải mang vết thương kinh khủng, mồ côi bố mẹ, bị cắt cụt chân từ đầu gối trở xuống và trải qua những tháng ngày đau đớn vì những cơn đau hành hạ.


Ông bà của Haven vì thương nên đón cháu về nuôi nhưng họ quá nghèo, không có đủ khả năng chi trả để chăm lo cho đứa cháu tật nguyền cùng với hàng đống chi phí chữa bệnh. Ông bà đã nghĩ đến việc phải dứt ruột đưa Haven vào trại trẻ mồ côi, nương nhờ vào sự hảo tâm của xã hội.


Thật may mắn làm sao, vào năm 2005, khi Haven được 20 tháng tuổi, cặp vợ chồng nhà Shepherd ở Mỹ, thông qua tổ chức Touch A Life biết đến câu chuyện của cô bé bất hạnh liền thấy vô cùng cảm thương. Anh Rob và chị Shelly vượt hàng nghìn dặm từ bang Missouri đến Việt Nam để gặp gỡ Haven và họ quyết định nhận nuôi cô bé.


Chị Shelly cho biết: ‘Ông bà của Haven đã già yếu và họ cũng không đủ điều kiện chăm sóc cho con bé. Nhìn con rất đáng thương, vì thế chúng tôi biết mình cần phải làm điều gì đó... Thật sự khi vừa nhìn thấy Haven, chúng tôi đã yêu con bé mất rồi’.




Kể từ năm đó, Haven trở thành một thành viên của gia đình Shepherd cùng với 6 anh chị em khác là con ruột của Shelly và Rob. Cô bé sống thật hạnh phúc và được sự động viên của gia đình, Haven đã vượt lên mọi định kiến, trở thành một vận động viên chuyên nghiệp với niềm đam mê thể thao bất tận.




Haven chia sẻ: ‘Ngay từ lúc bé, con đã luôn được mẹ kể cho nghe về đôi chân của mình bị mất như thế nào.. Rằng bố mẹ ruột của con đã không chấp nhận được hoàn cảnh và tự sát với một quả bom, họ đều qua đời, con còn sống nhưng đôi chân thì bị cắt bỏ.. Con luôn cảm thấy câu chuyện đó rất bình thường, dường như bất cứ đứa trẻ nào cũng như vậy. Cho đến lúc lớn dần lên, con mới phát hiện ra đó là câu chuyện của mỗi mình con’.


‘Đây quả là điều khó chấp nhận, nhưng con biết mình không thể lảng tránh quá khứ, vì thế bất cứ ai hỏi, con đều nói cho họ sự thật.’


‘Tôi đã từng rất sợ hãi khi phải kể cho con về sự thật khủng khiếp của cuộc đời nó. Nhưng đến năm Haven 5 tuổi, có một lần sau khi nghe lại câu chuyện, con bé nhún vai và nói: ‘Con thấy điều này thật ngu ngốc’, và từ đó về sau Haven dường như đã chấp nhận bản thân mình’, chị Shelly bồi hồi kể lại.


Lớn lên với sự khác biệt trên cơ thể như vậy nhưng Haven vẫn luôn là một cô bé rất vui tươi, yêu đời và đặc biệt là vô cùng đam mê các môn thể thao vận động.

‘Con nhớ có lần nhìn thấy các bạn chơi bóng rổ, nhìn lại chân mình con rất buồn, nghĩ rằng đó là thứ cả đời này mình sẽ không làm được. Rồi một người chị trong nhà nói con chưa thử làm sao biết được, đừng có chỉ ngồi đó rồi tự thấy thương hại bản thân mình. Lúc ấy con còn cảm giác như chị đang cố tình nói lời làm con bị tổn thương’.


Thế nhưng lời nói của người chị phần nào thật sự đã làm cho Haven sực tỉnh. Khiếm khuyết chỉ là thứ khiến cho con người ta càng trở nên đặc biệt hơn và nó cũng có thể chính là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi trở ngại.

‘Cũng như bao bậc cha mẹ khác khi có đứa con không lành lặn, họ chỉ mong con mình có được cuộc sống như người bình thường và yên ả.. Tôi cũng mong vậy với Haven nhưng con bé đã chứng minh điều ngược lại bằng cách sống thật rực rỡ, hết mình và sôi động hơn bao giờ hết’, chị Shelly nói.


Từ thời trung học, Haven bắt đầu tham gia luyện tập rất nhiều môn thể thao khác nhau, từ chạy bộ, đá banh, lướt sóng, bơi lội… không có một giới hạn nào đối với cô bé bản lĩnh với ý chí kiên cường này. Đối với Haven, môn bơi lội được xem là môn sở trường và yêu thích nhất: ‘Tháo đôi chân giả ra và nhảy xuống làn nước mát lạnh, con cảm thấy như mình được tự do vô cùng thoải mái trong thế giới riêng của mình’.


Ngoài các hoạt động thể thao, Haven cũng mạnh dạn thử sức làm người mẫu sau khi nhận ra rằng có quá nhiều người cảm thấy không hạnh phúc về chính con người mình. ‘Con muốn cho họ hiểu được rằng, khác biệt không hề đáng sợ nếu như chúng ta có thể thấy những điều độc đáo về bản thân một cách tích cực. Nếu con làm được, họ cũng sẽ làm được’.

Haven cũng thường xuyên đến thăm những người khuyết tật trong bệnh viện, cô nàng mong muốn câu chuyện về cuộc sống của mình sẽ truyền cảm hứng giúp họ chấp nhận khiếm khuyết của bản thân.

Bắt đầu từ năm 12 tuổi, tài năng vượt trội trong môn bơi lội của Haven đã giúp cô bé được vào đội tuyển bơi lội Paralympics Emerging Swim và hy vọng sẽ tham gia thi đấu chính thức vào năm 2020 – 2024. Haven là một trong những tay bơi cự phách được đặt niềm tin sẽ mang về vinh quang cho nước Mỹ một ngày không xa.


Gia đình Shepherd thật sự không giấu được sự tự hào về cô con gái nhỏ và họ thầm biết ơn vì cơ duyên năm xưa đã giúp cho gia đình mình được gặp Haven. Chị Shelly cảm động nói: ‘Là Haven đã chọn chúng tôi và con bé đã sống để chứng minh rằng, không có chân là một điều chẳng to tát gì cả’.



Cuộc sống
9 Oct 2017

Haven Shepherd Cô bé gốc Việt vượt nghịch cảnh

để trở thành Paralympic



Bố mẹ ôm bom tự sát khiến con tật nguyền, cô bé gốc Việt vượt nghịch cảnh trở thành hy vọng Paralympic của Mỹ

Là đứa con ngoài giá thú của một mối quan hệ không được chấp nhận, bố mẹ cô bé đã quá đau khổ, cùng quẫn nên ôm luôn con nhỏ tự nổ bom tự sát.

Haven Shepherd, tên tiếng Việt là Do Thi Phuong, sinh ra trong một gia đình bất hạnh tại Việt Nam. Haven là kết quả từ mối tình vụng trộm của bố mẹ em. Vì không thể tìm được sự giải thoát và vấp phải nhiều chỉ trích, ngăn cấm từ gia đình, bố mẹ ruột của Haven đã vô cùng đau khổ, tuyệt vọng và rồi họ quyết đình cùng nhau quyên sinh.


Cặp tình nhân quẫn trí lúc bấy giờ ôm đứa con gái chỉ mới được 1 tuổi và quấn chất nổ tự chế lên người, định bụng rằng cả nhà 3 người sẽ nhanh chóng được hạnh phúc cùng nhau nơi chín suối.


Thế nhưng, cuộc đời nghiệt ngã cũng không làm cho họ được toại nguyện. Kết quả là cô bé bất hạnh Haven tuy có thể giữ được mạng sống nhưng đã mất đi cả bố mẹ và đôi chân của mình. Chỉ mới có tí tuổi đầu, Haven đã phải mang vết thương kinh khủng, mồ côi bố mẹ, bị cắt cụt chân từ đầu gối trở xuống và trải qua những tháng ngày đau đớn vì những cơn đau hành hạ.


Ông bà của Haven vì thương nên đón cháu về nuôi nhưng họ quá nghèo, không có đủ khả năng chi trả để chăm lo cho đứa cháu tật nguyền cùng với hàng đống chi phí chữa bệnh. Ông bà đã nghĩ đến việc phải dứt ruột đưa Haven vào trại trẻ mồ côi, nương nhờ vào sự hảo tâm của xã hội.


Thật may mắn làm sao, vào năm 2005, khi Haven được 20 tháng tuổi, cặp vợ chồng nhà Shepherd ở Mỹ, thông qua tổ chức Touch A Life biết đến câu chuyện của cô bé bất hạnh liền thấy vô cùng cảm thương. Anh Rob và chị Shelly vượt hàng nghìn dặm từ bang Missouri đến Việt Nam để gặp gỡ Haven và họ quyết định nhận nuôi cô bé.


Chị Shelly cho biết: ‘Ông bà của Haven đã già yếu và họ cũng không đủ điều kiện chăm sóc cho con bé. Nhìn con rất đáng thương, vì thế chúng tôi biết mình cần phải làm điều gì đó... Thật sự khi vừa nhìn thấy Haven, chúng tôi đã yêu con bé mất rồi’.




Kể từ năm đó, Haven trở thành một thành viên của gia đình Shepherd cùng với 6 anh chị em khác là con ruột của Shelly và Rob. Cô bé sống thật hạnh phúc và được sự động viên của gia đình, Haven đã vượt lên mọi định kiến, trở thành một vận động viên chuyên nghiệp với niềm đam mê thể thao bất tận.




Haven chia sẻ: ‘Ngay từ lúc bé, con đã luôn được mẹ kể cho nghe về đôi chân của mình bị mất như thế nào.. Rằng bố mẹ ruột của con đã không chấp nhận được hoàn cảnh và tự sát với một quả bom, họ đều qua đời, con còn sống nhưng đôi chân thì bị cắt bỏ.. Con luôn cảm thấy câu chuyện đó rất bình thường, dường như bất cứ đứa trẻ nào cũng như vậy. Cho đến lúc lớn dần lên, con mới phát hiện ra đó là câu chuyện của mỗi mình con’.


‘Đây quả là điều khó chấp nhận, nhưng con biết mình không thể lảng tránh quá khứ, vì thế bất cứ ai hỏi, con đều nói cho họ sự thật.’


‘Tôi đã từng rất sợ hãi khi phải kể cho con về sự thật khủng khiếp của cuộc đời nó. Nhưng đến năm Haven 5 tuổi, có một lần sau khi nghe lại câu chuyện, con bé nhún vai và nói: ‘Con thấy điều này thật ngu ngốc’, và từ đó về sau Haven dường như đã chấp nhận bản thân mình’, chị Shelly bồi hồi kể lại.


Lớn lên với sự khác biệt trên cơ thể như vậy nhưng Haven vẫn luôn là một cô bé rất vui tươi, yêu đời và đặc biệt là vô cùng đam mê các môn thể thao vận động.

‘Con nhớ có lần nhìn thấy các bạn chơi bóng rổ, nhìn lại chân mình con rất buồn, nghĩ rằng đó là thứ cả đời này mình sẽ không làm được. Rồi một người chị trong nhà nói con chưa thử làm sao biết được, đừng có chỉ ngồi đó rồi tự thấy thương hại bản thân mình. Lúc ấy con còn cảm giác như chị đang cố tình nói lời làm con bị tổn thương’.


Thế nhưng lời nói của người chị phần nào thật sự đã làm cho Haven sực tỉnh. Khiếm khuyết chỉ là thứ khiến cho con người ta càng trở nên đặc biệt hơn và nó cũng có thể chính là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi trở ngại.

‘Cũng như bao bậc cha mẹ khác khi có đứa con không lành lặn, họ chỉ mong con mình có được cuộc sống như người bình thường và yên ả.. Tôi cũng mong vậy với Haven nhưng con bé đã chứng minh điều ngược lại bằng cách sống thật rực rỡ, hết mình và sôi động hơn bao giờ hết’, chị Shelly nói.


Từ thời trung học, Haven bắt đầu tham gia luyện tập rất nhiều môn thể thao khác nhau, từ chạy bộ, đá banh, lướt sóng, bơi lội… không có một giới hạn nào đối với cô bé bản lĩnh với ý chí kiên cường này. Đối với Haven, môn bơi lội được xem là môn sở trường và yêu thích nhất: ‘Tháo đôi chân giả ra và nhảy xuống làn nước mát lạnh, con cảm thấy như mình được tự do vô cùng thoải mái trong thế giới riêng của mình’.


Ngoài các hoạt động thể thao, Haven cũng mạnh dạn thử sức làm người mẫu sau khi nhận ra rằng có quá nhiều người cảm thấy không hạnh phúc về chính con người mình. ‘Con muốn cho họ hiểu được rằng, khác biệt không hề đáng sợ nếu như chúng ta có thể thấy những điều độc đáo về bản thân một cách tích cực. Nếu con làm được, họ cũng sẽ làm được’.

Haven cũng thường xuyên đến thăm những người khuyết tật trong bệnh viện, cô nàng mong muốn câu chuyện về cuộc sống của mình sẽ truyền cảm hứng giúp họ chấp nhận khiếm khuyết của bản thân.

Bắt đầu từ năm 12 tuổi, tài năng vượt trội trong môn bơi lội của Haven đã giúp cô bé được vào đội tuyển bơi lội Paralympics Emerging Swim và hy vọng sẽ tham gia thi đấu chính thức vào năm 2020 – 2024. Haven là một trong những tay bơi cự phách được đặt niềm tin sẽ mang về vinh quang cho nước Mỹ một ngày không xa.


Gia đình Shepherd thật sự không giấu được sự tự hào về cô con gái nhỏ và họ thầm biết ơn vì cơ duyên năm xưa đã giúp cho gia đình mình được gặp Haven. Chị Shelly cảm động nói: ‘Là Haven đã chọn chúng tôi và con bé đã sống để chứng minh rằng, không có chân là một điều chẳng to tát gì cả’.



Cuộc sống
9 Oct 2017

Hacker không cần phải thông minh?


Một trong các lỗi mà giới báo chí hay mắc phải khi đưa tin về tấn công mạng đó là thường xuyên gọi các vụ tấn công này là 'tinh vi', dù thực tế không phải vậy. Và điều này gây khó chịu cho các chuyên gia về an ninh.

Trên thực tế không có một quy chuẩn về việc phải như thế nào mới gọi là một cuộc tấn công mạng tinh vi. Tuy nhiên các vụ tấn công được chuẩn bị tốt thường có thể giúp các tin tặc khai thác thông tin từ một mạng lưới phức tạp trước khi bị phát hiện.

Những vụ tấn công như vậy vẫn đang xảy ra trong thế giới ngày nay. Thế nhưng thường thì các tin tặc khiến giới báo chí phải tốn nhiều giấy mực không phải là những ảo thuật gia, trên thực tế, họ cũng chỉ giỏi nắm bắt các kẽ hở như tất cả những loại tội phạm khác.


Người đứng đầu Europol cho biết tội phạm máy tính đang tăng nhanh đến chóng mặt. Cơ quan này đã xác định được một số hình thức gây án được giới tin tặc ngày nay thường xuyên sử dụng - và chúng không có gì quá ghê gớm.

Những hình thức này bao gồm việc tấn công vào các giao dịch qua mạng, cài đặt mã độc, rao bán những nội dung trái phép qua mạng hoặc đánh cắp thông tin cá nhân của người khác.

Hầu hết thời gian, giới tội phạm mạng thường lôi kéo sự tham gia của các tin tặc trẻ tuổi - những kẻ sử dụng phần mềm do người khác lập trình để xâm nhập vào các hệ thống máy tính.

"Các băng đảng thường thách thức các tin tặc trẻ tuổi này chứng minh tài năng để từ đó lôi kéo họ vào các hoạt động phạm tội," Alan Woodward, một cố vấn của Europol, cho biết.

"Các băng đảng này không có nhiều trình độ về máy tính. Họ chuyển từ việc buôn lậu ma tuý sang tấn công mạng bởi vì lĩnh vực này mang lại lợi nhuận cao hơn."

Những cách thức mà giới trẻ bị lôi kéo vào các hoạt động này được đưa vào trong một báo cáo gần đây của Cơ quan Tội phạm Quốc gia (NCA) của Anh.

Độ tuổi trung bình tham gia các hoạt động tin tặc tại Anh chỉ ở khoảng 17 tuổi, và hoạt động thường xuyên của các tin tặc bao gồm việc phá hoại các trang web, đánh cắp dữ liệu và xâm nhập máy tính cá nhân.

Thế giới của chúng ta được kết nối chặt hơn trước đây rất nhiều, và những mối liên kết này thường không bảo đảm về độ an toàn. Các hệ thống máy tính ngày nay thường rất dễ bị xâm nhập.

Các vụ tấn công bằng mã độc đang ngày đạt được tỷ lệ thành công cao hơn. Vào năm 2016, giới tin tặc thu về trung bình 1.077 đôla từ mỗi vụ tấn công mạng. Trong loạt phóng sự về tấn công mạng, Spencer Kelly cho biết các tin tặc thậm chí có thể sử dụng một công cụ tìm kiếm để giúp họ chọn lọc loại mã độc cần sử dụng.

Theo Woodward, cách tấn công nhanh nhất là tung mã độc đi khắp nơi rồi nghiệm thu những gì chúng mang về. Nhiều người tỏ ra ngạc nhiên trước sự lộ liễu của các mã độc này, ví dụ như một hoàng tử từ Nigeria muốn tìm người thừa hưởng gia tài. Thế nhưng chỉ cần một số ít nạn nhân tin vào các chiêu trò này cũng đủ cho giới tin tặc kiếm lời.


Đó là chưa kể khi các tin tặc sử dụng những mánh khoé dựa trên tâm lý xã hội - dụ chúng ta nhấn vào những đường liên kết chứa mã bẩn bằng những điều mà ta quan tâm. Hồi năm 2011, nhiều đường dẫn chứa mã độc trên Facebook đã dụ cư dân mạng nhấn vào để xem video ghi lại cảnh Osama Bin Laden bị bắn chết.

Tất cả những thông tin này cho thấy tin tặc không phải là những ảo thuật gia. Hầu hết những vụ tấn công mạng được thực hiện bởi những kẻ lười biếng với một chút hiểu biết về công nghệ.

Thế nhưng phần lớn các vụ tấn công qua mạng đều không thoát được sự trừng trị của pháp luật.


Tại Anh quốc, tỷ lệ tội phạm mạng bị bắt giữ và truy tố thành công đang ngày càng tăng. Trong năm 2014 chỉ có 45 vụ, nhưng con số này tăng lên đến 61 trong năm 2015.

Liệu ngày nay có đang tồn tại các tin tặc đầy quyền lực một cách đáng sợ? Tôi nghĩ là có - và hầu hết đều đang làm việc cho các chính phủ. Đối với giới tội phạm, mục tiêu của họ không thay đổi. Động cơ của họ là sử dụng kẽ hở của người khác để trục lợi - điều này khiến họ không khác mấy với tội phạm thông thường.

"Giới tội phạm là những kẻ lười biếng và khá khôn ngoan," Woodward nói. Đó là lý do vì sao họ không cầm súng xông vào ngân hàng nữa. Vì việc ăn cướp qua mạng dễ hơn rất nhiều.


Chris Baraniuk
2 Oct 2017

Donald Trump: Quốc ca Quốc kỳ USA


San Francisco 49ers quarterback Colin Kaepernick and outside linebacker Eli Harold

TT DONALD TRUM NÓI VỀ Ý NGHĨA “TẠI SAO CHÚNG TA TÔN TRỌNG QUỐC CA, QUỐC KỲ USA” !!


News Media: “thưa tổng thống, xin ông cho biết cảm tưởng về sự kiện cầu thủ thể thao Football không tôn trọng và không chào quốc ca quốc kỳ USA!”…


TT Donald Trump: “Để tôi chia sẻ sự suy nghĩ cá nhân tôi cho các bạn nghe. Đây là một sự kiện rất nghiệm trọng khi nói về sự Tôn Trọng Tổ Quốc của chúng ta. Rất nhiều người chết, rất nhiều người hy sinh thân thể vì bị thương rất nặng, tôi đã vào nhà thương thăm và chứng kiến những người thương binh, những người chiến binh còn trẻ, tuyệt vời, họ đã mất một cánh tay, một cánh chân, một bộ phận trong thân thể. Tại sao họ bị như vậy, vì họ chiến đấu cho Tổ Quốc, họ chiến đấu cho màu cờ quốc kỳ, họ chiến đấu cho Quốc Ca USA… Những hy sinh lớn như vậy, mà có người KHÔNG TÔN TRỌNG quốc ca, quốc kỳ thì chúng nghĩ như thế nào?”…


TT Donald Trump: “Tôi biết anh là một cầu thủ tài ba, tôi biết anh ném banh xa rất giỏi, tôi biết anh nổi tiếng, tôi biết anh giàu có làm ra nhiều tiên trong ngành thể thao này. Tôi rất ngưỡng mộ điều đó về anh, nhưng tôi rất thất vọng, ý thức làm công dân Hoa Kỳ của anh rất tồi tệ qua sự KHÔNG TÔN TRỌNG QUỐC CA QUỐC KỲ của USA. Anh không thể nào như vậy được, nếu anh không thích Đất Nước này, anh có thể dời đi nơi khác, nơi nào anh cảm thấy thích hợp, ngược lại anh là công dân Hoa Kỳ, thì xin anh hãy tôn trọng Quốc Ca Quốc Kỳ. Vì đó là một sự thiêng liêng của bao máu xương tiền nhân dân tộc nói chung, và những người chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh bằng máu, nước mắt, thân xác và cả tánh mạng để cho dân tộc Hoa Kỳ được tự do, được bình an, được dân chủ ngày nay. Anh phủ nhận sự hy sinh cao cả đó, anh không đáng là Công Dân của Siêu Cường Hiệp Chủng Quốc USA này” …


TT Donald Trump: “Thật là một điều khó chấp nhận. Này bạn nhé! Bạn có quyền không thích tổng thống do dân bầu ra, bạn có quyền không thích thể chế chính phủ hiện tại, bạn có quyền không thích cuộc sống hiện hữu của USA, bạn có rất nhiều quyền để bạn thích và không thích, vì đó là tự do mà luật pháp Hoa Kỳ đã bảo vệ quyền tự do cá nhân của mỗi công dân. Nhưng đó không ảnh hưởng gì đến Quốc Ca và Quốc Kỳ của chúng ta! Chúng ta hãy tôn trọng quốc ca và quốc kỳ USA, vì nó đại diện cho tổ quốc chúng ta, nó có từ thời lập quốc được gìn giữ đến ngày nay, không phải dành riêng cho tổng thống nào, cho thể chế nào, mà cho từng cá nhân của đồng bào Hoa Kỳ chúng ta. Bạn có biết, bao Máu Xương và Nước Mắt để có được nước Mỹ ngày nay, và những máu xương và nước mắt đó đã đổ xuống dưới lá cờ này, dưới bài quốc ca này…


Mỗi cá nhân công dân Hoa Kỳ của chúng ta sao lại thờ ơ, sao lại quay lưng hành động thiếu tôn trọng của sự THIÊNG LIÊNG tuyệt đối này của dân tộc?… bạn hãy nghĩ lại hành động này đúng hay sai?”...

News Media
Last Visitors


26 Apr 2013 - 10:55


14 Feb 2012 - 8:45


2 Feb 2012 - 23:20


29 Jan 2012 - 15:28


18 Jan 2012 - 12:21

Comments
Other users have left no comments for AnAn.

Friends
There are no friends to display.
Lo-Fi Version Time is now: 22nd November 2017 - 04:56 AM