Welcome Guest ( Log In | Register )

Profile
Personal Photo
Options
Options
Personal Statement
caoduy doesn't have a personal statement currently.
Personal Info
caoduy
Bảo vệ tổ quốc
46 years old
Male
Location Unknown
Born Sep-3-1971
Interests
Soccer
Other Information
Country: United States
Statistics
Joined: 18-November 08
Profile Views: 11,292*
Last Seen: Private
Local Time: Jan 18 2018, 07:03 PM
13,163 posts (4 per day)
Contact Information
AIM No Information
Yahoo No Information
ICQ No Information
MSN No Information
* Profile views updated each hour

caoduy

Năng Động

***


Topics
Posts
ibProBattle
Recent wiki edits
Arcade
Blog
Shared Photos
Comments
Friends
My Content
18 Jan 2018

VN phá kỷ lục thế giới về phiên tòa đầy nước mắt ???


Phụ nữ VN ở đâu cũng là phụ nữ. Nghĩ đến chồng con trước khi nghĩ đến mình: Bị cáo nữ duy nhất trong phiên tòa Lê Thị Anh Hoa không xin giảm án cho mình, mà xin giảm cho chồng.

"Màn trình diễn tập thể của lời cầu xin và nước mắt"

18/01/2018 Nếu để ý sẽ thấy có 1 kỷ lục: Cả phiên tòa xử ông Thăng, ông Thanh chỉ có một bị cáo duy nhất đại diện cho phái yếu. Nhưng lạ thay, đó lại là phiên tòa trình diễn nhiều nước mắt nhất, nhiều lời cầu xin nhất và nhiều hoàn cảnh éo le nhất. Nếu điểm lại các từ khóa được bị cáo dùng để nói những lời sau cùng, thì không khó nhận ra sự giống nhau đến ngạc nhiên. Có một chi tiết rất hay là bị cáo nữ duy nhất trong phiên tòa Lê Thị Anh Hoa, khi được nói lời cuối cùng dù vẫn nghẹn ngào, lại không xin giảm án cho mình, mà xin giảm cho chồng.

Trịnh Xuân Thanh (Nguyên chủ tịch PVC): Thương vợ nuôi 3 con nhỏ rất vất vả bên Đức. Sụt cân. Không còn cơ hội chăm sóc bố mẹ nữa. Xin lỗi bác Tổng Bí thư. Xin sang Đức chăm sóc vợ con. Cảm ơn cán bộ trại giam. Hối hận. Xin lỗi. Khóc. Xin khoan hồng.

Vũ Đức Thuận (Nguyên TGĐ PVC): Bố tham gia kháng chiến. Bố vợ là liệt sĩ. Khóc hơn 1 phút. Hối hận. Xin lỗi. Xin khoan hồng.

Nguyễn Mạnh Tiến (Nguyên Phó TGĐ PVC): Sức khỏe vợ không tốt, hai lần lên bàn mổ. Con mắc bệnh hiểm nghèo. Hối hận. Xin lỗi. Khóc. Xin khoan hồng.

Phạm Tiến Đạt (Nguyên kế toán trưởng PVC): Bố mất sớm. Mẹ suy giảm sức lao động, suy thận, mắt kém. Vợ hai lần mổ, sức khỏe yếu. Cảm ơn cán bộ trại giam. Khóc. Xin khoan hồng.

Nguyễn Anh Minh (Nguyên Phó TGĐ PVC): Con nhỏ dại. Một anh trai vừa mất. Một anh trai khác hiếm muộn. Không còn cơ hội phụng dưỡng bố mẹ già. Khi cải tạo về sợ hai con không nhận ra bố. Hối hận. Xin lỗi. Khóc. Xin khoan hồng.

Nguyễn Quốc Khánh (Nguyên Phó TGĐ PVN): Bản thân nhiều bệnh tật. Là con duy nhất. Mẹ già 80 tuổi. Xin được tại ngoại ăn tết với mẹ. Hối hận. Xin lỗi. Xin khoan hồng.

Đinh La Thăng (Nguyên Chủ tịch PVN): Vợ đẻ hai con cũng không có nhà vì đi công trường. Tết luôn phải đi công trường. Bố bị bệnh hiểm nghèo. Cháu ngoại hỏi ông sao chưa về. Xin về nhà ăn Tết và chăm sóc bố. Hối hận. Xin lỗi. Khóc. Xin khoan hồng.

Có một chi tiết rất hay là bị cáo nữ duy nhất trong phiên tòa Lê Thị Anh Hoa, khi được nói lời cuối cùng dù vẫn nghẹn ngào, lại không xin giảm án cho mình, mà xin giảm cho chồng.

Bị cáo bị ung thư tuyến giáp giai đoạn 3 này đã xin cho Nguyễn Thành Quỳnh được khoan hồng để có thể về chăm sóc con nhỏ.

Tôi tin là trong những giọt nước mắt kia, có phần trăm thật sự của sự đau đớn, hối lỗi, mềm yếu. Nhưng việc nhắc lại rất nhiều lần gia cảnh éo le như một lá bùa, lại ảnh hưởng đến sự nguyên chất của nước mắt.

Xét về mặt hiệu ứng tâm lý, nước mắt là thứ có thể lây lan. Nhiều người sẽ rơi nước mắt chỉ vì thấy nhiều người khác đồng loạt sụt sùi, dù bản thân họ không có gì đáng khóc.

Tôi không phải người trong cuộc, nên lý trí tôi không rõ ở phiên tòa này, nước mắt có lây lan một cách nhất quán hay không, nhưng cảm xúc của tôi thì lại mách bảo một điều khác.

Giữa rất nhiều nước mắt sụt sùi của các đấng nam nhi đã từng rất quyền lực, tôi chỉ thấy lòng chùng xuống, khi thấy Hoa nghẹn ngào khi xin giảm án cho chồng.

Trong rất nhiều bình luận nghiêng ngả của độc giả, cảm xúc của tôi cũng mách bảo để dừng lại khá lâu trước 4 ý kiến.
Người thứ nhất đã nhận xét về phiên xử hôm qua bằng một câu ngắn gọn "màn trình diễn của lời cầu xin và nước mắt".
Người thứ 2 tự nhủ: "Cũng có thể các hoàn cảnh éo le ấy là có thật, nhưng nếu là tôi, tôi sẽ không đem tất cả điều đó phơi bày trước tòa để cầu viện tình thương. Làm thế, những người thân của họ lại đau thêm một lần nữa".
Người thứ 3 đưa ra một câu hỏi: "Đọc thấy tình cảm của các ông với gia đình mà ứa nước mắt. Cũng ngày này năm xưa, chúng tôi còn không biết Tết này mua được gì cho gia đình, mấy đứa nhỏ chúng nó có manh áo mới không? Thậm chí có những lúc chẳng biết có đủ tiền về quê ăn Tết với bố mẹ không? Chúng tôi cũng có gia đình, ông biết không?".

Người thứ 4 thở dài: "Những ai không bị tắc tuyến lệ thì đều biết chảy nước mắt. Có mấy loại nước mắt: Nước mắt khiến người ta mạnh mẽ hơn hoặc nước mắt khiến họ hèn nhát đi. Nước mắt giúp người rơi lệ được cảm thông hơn và nước mắt khiến kẻ khóc bị xấu xí đi.

Khóc vào lúc nào và khóc vì cái gì là rất quan trọng. Chỉ mong họ nghĩ đến nước mắt của bao người khác trước khi định nhúng chàm".

Bùi Hải
18 Jan 2018

Thăng "tự khen":

"Bịp bợm", "Tởm lợm" hay "Lộng ngôn" ?



"Xảo trá"

Nghe Thăng "tự thú" trước hoàng hôn này:
- Bị cáo còn nợ nhân dân một đường bộ cao tốc Bắc - Nam,
- Bị cáo còn nợ nhân dân sân bay Long Thành,
- Bị cáo còn nợ nhân dân một tuyến đường sắt cao tốc Hà Nội - TP. HCM,
- Bị cáo còn nợ người dân vùng sâu vùng xa hàng nghìn cây cầu dân sinh,
- Bị cáo còn nợ người dân khát vọng đưa TP. HCM trở lại vị trí của Hòn ngọc Viễn Đông... (xem chi tiết ở đây: Tâm sự nhói lòng của con gái ông Đinh La Thăng
Nghe những lời Thăng sám hối mà tôi thêm xốn cbn mắt, và lộn cbn ruột. Còn khoản nợ nhân dân hàng nghìn, hàng chục nghìn tỉ vừa tham ô vừa phá nát thì Thăng không hề nhắc tới.

May mà Thăng còn nợ nhân dân những khoản kể lể trên đây, chứ lỡ trao cho Thăng thực hiện các ước vọng này thì nhân dân còn phải è cổ ra trả nợ thay cho Thăng hàng chục, hàng trăm nghìn tỷ nợ công nữa.

Buồn nôn! Và chỉ có thể nói ngắn gọn 2 từ "Xảo trá".

Số tiền ông Thăng nợ nhân dân mà dân đang phải è cổ trả nợ thay ông đã hàng nghìn tỷ rồi. Mà ông còn luyến tiếc muốn làm những dự án khủng "nợ" kia nữa thì cái CỤC NỢ mà dân phải trả thay cho ông sẽ còn đội lên cao gấp nhường nào và đất nước còn bị phá nát đến đâu??? Haizzz!!!

Trần Quốc Quân

17 Jan 2018

TôI ᔕᑌýT ᑎhỏ lệ


TôI ᔕᑌýT ᑎᕼỏ ᒪệ KᕼI ᑕᕼứᑎG KIếᑎ những tấm lòng chứa chan tình cảm của các bạn. Các bạn đang bùi ngùi than thở về sự phũ phàng của cái còng số tám, các bạn đang làm thơ về một thân phận ngày nào đang sáng ngời long lanh giờ đang vướng vào vòng lao lý.
Nhưng đùa đấy, tôi không hề xúc động trước tấm lòng của các bạn đâu. Tôi là người nhạy cảm nhưng không bị dở hơi, thưa các bạn.

Ông Đinh La Thăng là một cá nhân và tôi tin là ông ấy đã làm thất thoát rất nhiều tiền của quốc gia. Còn niềm tin của tôi có đúng hay không, hãy chờ kết quả của phiên toà. Một cá nhân chỉ là một cá nhân, nếu đấy là người thân thiết của các bạn thì tôi có thể thông cảm được, còn nếu không phải thì tôi không hiểu được lời than thở ấy đâu.

Các bạn hãy dành lời than thở đầy "nhân văn" của các bạn cho những người dân khốn khổ đang ngày đêm chịu sự hành hạ của tắc đường, những người dân mà mấy chục người thân của họ phải ra đi bởi tai nạn giao thông mỗi ngày, những người bệnh ung thư và người nhà của họ, những dân oan mất đất khắp các tỉnh thành, những tù nhân lương tâm đang trong tù và cả những người ra tù nhưng vẫn phải chịu một sự áp bức bất công.

Các bạn hãy dành tình cảm xót xa ấy cho những người xuống đường biểu thị sự lo lắng cho môi trường biển bị tàn phá nhưng bị đánh đập và bắt bớ trong thời gian ông Đinh La Thăng là bí thư thành uỷ TP HCM.

Tôi biết các bạn rất giàu tình cảm và tâm hồn các bạn còn đầy chất thơ nữa. Các bạn có thể nhìn bức hình này và có thể làm ra một bài trường ca về thân phận con người, sự thăng trầm của số phận. Nhưng, phải chăng các bạn hãy dùng tài năng thi ca của mình để nói lên nỗi khổ của dân đen, như vậy có tốt hơn không?
Người quân tử trong xã hội, người anh hùng thực sự chỉ xót xa cho kẻ yếu trong xã hội, còn người theo nghiệp chính trị thì có vay có trả là lẽ thường, các bạn than thở nỗi gì?
Hay các bạn muốn thể hiện tấm lòng hồ hải mênh mông của mình, rằng mình là kẻ hiểu nhân tình thế thái, sống có trước có sau, rằng mình sẽ không "tát nước theo mưa" mà góp phần đè một ngôi sao sa, mình là một người "tử tế"?

Một lần nữa tôi muốn nói rằng tất cả những gì các bạn viết trên mạng xã hội là chính những nét bút vẽ lên chân dung bên trong của bạn. Do vậy, hãy cân nhắc cho kĩ trước khi thở dài, trước khi làm thơ. Có những tiếng thở dài, có những áng thơ lay động lòng người nhưng cũng có những thứ khiến người đọc lợm giọng.

Chau Doan

17 Jan 2018

Hai thái cực


Ông Thăng thì yêu cầu các luật sư bào chữa thực hiện bào chữa thế nào thì thế nhưng không được đổ lỗi cho đảng và nhà nước. Rồi ông ấy xin lỗi đảng trước, xin lỗi nhân dân sau. Nay nói lời sau cùng ông ấy xin được ăn tết cuối cùng cùng gia đình trước khi vào tù thụ án.

Ông Thanh, dù đầu đã bạc vẫn lại xưng cháu, bác với ông Tổng bí thư, xin lỗi vị đứng đầu đảng rồi khóc nức nở vì tỏ vẻ hối hận, nhưng không quên xin xỏ cho mình được sang nước ngoài để chăm nuôi vợ con.

Một phiên toà tìm kiếm sự thương cảm của người dân, nhưng là để tô đậm lên vai trò của một vài cá nhân và tổ chức của chính họ. Khác hẳn những phiên toà dành cho những con người đi tìm tiếng nói tự do và bị cáo buộc chống lại nhà nước một cách đầy hà khắc.

Nhưng cũng thật nực cười chua chát khi nhìn và nghe những bị cáo bỗng một thời huy hoàng trong quyền bính và sự sa hoa trở nên sũng sượt và yếu đuối như những đứa trẻ van lơn khi bị đòn đau vậy. Lý luận cao cấp chính trị và sự kiên trung, lập trường vững vàng đã được giáo huấn ngày này tháng nọ năm ròng mà nhờ đó các vị mới tiến thân được đã đi đâu hết cả rồi?

Và mấy vị này nay mới hiểu giá trị của hai từ “tự do” khi phải đối mặt với ngục tù của sự trả giá. Nhưng họ có thực sự hiểu tự do là một giá trị cao quý và đẹp đẽ thế nào không đối với một con người tự do và chân chính, khi trong thời vinh quang của chính họ đã có nhiều những mảnh đời bị đày đoạ vào vòng lao lý hay mòn mỏi, khánh kiệt đi tìm công lý cho mình mà vẫn biệt tăm?

Luân Lê

17 Jan 2018

Chúng nó, chúng tôi


Thấy nhiều người lên tiếng đòi tháo còng cho Đinh La Thăng.
Tại sao trước đấy, không nghe ai lên tiếng đòi tháo còng cho chúng tôi, những Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Hải Điếu Cày, Cấn Thị Thêu, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh… và mới đây là Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Hoá…?

Thậm chí như phiên xử tôi, còn bị còng giật cánh khuỷu (bẻ quặt hai tay phía sau như… súc vật vậy). Phiên phúc thẩm, chúng còn còng xích cả hai chân tôi.

Nhưng tất cả chúng tôi, vẫn đạp trên mọi xiềng xích để ngẩng đầu trước toà. Còn họ, không, tôi phải gọi họ là chúng nó, tại sao chúng nó lại rúm ró cúi đầu trốn tránh ống kính phóng viên?

Ai mới là “đối tượng nguy hiểm”, chúng tôi hay chúng nó mới là kẻ đáng bị còng? Nhân danh đạo đức và cái lẽ công bằng chi chi đó đòi tháo còng cho chúng nó. Còn chúng tôi thì sao?

Hỡi những nhà đạo đức đang khóc ướt bàn phím cảm thương cho những Đinh La Thăng – Trịnh Xuân Thanh... Các vị có biết, trong tù chúng nó sống thế nào không? Mùa đông chúng nó có chăn bông, vạt giường, mùa hè chúng nó có máy lạnh, thức ăn chúng nó thừa vứt cho chuột, chó.

Còn chúng tôi bị ngược đãi thế nào? Giữa những ngày tê cóng này, trong khi chúng nó có chăn bông, vạt gỗ, thì những bạn tù của tôi, những Trần Huỳnh Duy Thức, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài… đang co ro trên sàn xi măng lạnh cóng.

Không ai bị coi là có tội, khi chưa có một bản án kết tội hiệu lực của toà. Vâng. Nhưng có phiên xử nào của chúng tôi, bị cáo và luật sư được tranh tụng thoải mái như các phiên xử chúng nó?
Các vị đòi hỏi lẽ công bằng trong giam giữ, dẫn giải, xét xử, tranh tụng. Nhưng tại sao, những công bằng đó lại chỉ dành cho chúng nó, còn chúng tôi thì không?

Thưa thật, nếu các phiên toà xử chúng tôi, cho tranh tụng một cách công minh, sòng phẳng thì chúng tôi xử toà chứ làm sao toà xử được chúng tôi.

Cùng là tù nhân, nhưng chúng tôi là tù khác. Còn chúng nó là loại tù nhục tù ô. Trả lời RFA về việc Đinh La Thăng bị còng tay lôi ra toà, tôi gọi đó là hình ảnh ô nhục. Nó khác, rất khác với những hình ảnh trước toà của chúng tôi. “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang”. Câu ấy, tôi nói trước toà, và được khắc ngay trên bức tường buồng giam B14. Nơi luật sư Nguyễn Văn Đài và nhiều bạn tù bất khuất của tôi đang bị giam giữ.

Ừ thì nhân đức. Nhưng lòng nhân ấy, nếu còn, tôi dành cho những bạn tù bất khuất của tôi, để góp chút hơi ấm đến những Trần Huỳnh Duy Thức, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Cấn Thị Thêu… chứ không phải chúng nó, những Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và cả một lũ X khốn kiếp kia!

Trương Duy Nhất

Last Visitors


23 Feb 2012 - 6:50
Guest


20 Feb 2012 - 20:14


19 Feb 2012 - 2:45


29 Jan 2012 - 11:29


28 Jan 2012 - 10:39

Comments
Other users have left no comments for caoduy.

Friends
There are no friends to display.
Lo-Fi Version Time is now: 18th January 2018 - 11:03 PM